Bảng điểm do AI tạo ra của loạt sức khỏe đen - 27/03/24

English | español | português | 中国人 | kreyol ayisyen | tiếng việt | ខ្មែរ | русский | عربي | 한국인

Quay lại tất cả các bảng điểm

[SPEAKER_05]: Or I go to the next slide. Let's start since you started out with six show of hands. How many people counted six. OK. I've got about six hands. I noticed you didn't put your hand back. How many people counted seven. How many people counted eight. How many people counted nine. How many people right now are not sure. And I wish we could do it find out from what's going on at home. The people watching this. There are nine. OK, let's do this together, all together now. Fairness, F, final, two, of, three, of, four, effective, five, six, effort, seven, eight, of, diversity, nine. There were nine. It was right there in front of you, and you missed it. Now, this is the part where I have to say, everybody take a deep breath, because this has got nothing to do with Alzheimer's. It's got nothing to do with memory. It's an optical illusion. But the point is, it proves my point that sometimes something is right in front of you and you don't, remember I said those warning signs? It's right in front of you and you don't see it until the wheels fall off. By the way, before we go to the next slide, anybody who would like to take a picture to dazzle their friends and loved ones? So you can always rewrite it and take that answer out. I still have family members who to this day still see seven and won't talk to me about it. Okay, let's go to the next slide. So I started out by saying the number one question that is asked of me is what's the difference between dementia and Alzheimer's disease? And I have met, just recently, just the other day I was at a program, Saturday I was doing a program, and a woman said that her mother had been diagnosed with, and I'm not making this up, a slight case of dementia. Like I told you, I've got doctors in the room, so please don't get upset at me at this, but that's a cop-out diagnosis. That's not telling you anything you didn't know. For you to have taken Nana to the doctor, you're concerned about her memory, you know something's wrong. And the example I always use for that, and this is a really bad analogy, but ladies, if you missed your period for three months and you went to go see your OBGYN and they told you you were slightly pregnant, come back in six months, if you didn't fire that fool, that's on you. So let's see what dementia is. Let's go to the next one. Dementia is an umbrella term. Dementia is symptoms of a disease that impacts average daily lifestyle. Now if I told you right now my right big toe hurt, what do you know? See, some of you are looking, see, I shouldn't have done the F game, because some of you are like, I ain't answering that question. All you know is my right big toe hurts. You don't know, are these fancy shoes too tight? Did I stub my toe? Is it painful enough that I have to use a cane because it impacts my average daily lifestyle? All you know is the symptoms of the problem. Now, under this umbrella, we've got Parkinson's disease. We've got other diseases. I love vascular dementia. And I've had this debate with some of the physicians I work with. Because back in the day, I swear to God, vascular dementia used to be hardening of the arteries. I see a lot of folks shaking their heads like, oh, yeah, I remember that. We've got dementia with Lewy bodies, just a whole bunch, frontal temporal lobe dementia. We've got a whole bunch of, so you see why it's important to find out what type of dementia that person has. Because all of these dementias, and by the way, 60 to 70% of people with dementia will have Alzheimer's. But again, I use my uncle, my uncle was a perfect example. Because my grandmother had Alzheimer's, when my uncle started showing symptoms, my aunt took him to a doctor, In fact, she took him to his primary care physician, who was an eye, ear, nose, throat kind of guy. And because of the history in my family, his doctor just simply, okay, well, you have Alzheimer's. Well, then he started getting other symptoms, which we remember did not resemble a grandma. And so finally, I convinced my cousin to have my, because my aunt wouldn't talk to me about this. Because as my cousin said, she still sees you as a 16-year-old boy who thinks he knows everything. So they're not going to talk to you. So I had them go to another clinic and get retested, and come to find out he had Parkinson's disease. Because there are similarities up to a certain point. Again, why it's important. Now, my doctor of 32 years just simply retired. Mike retired three years ago. We'd been together 32 years. He was a general practitioner. I swear I taught him more about Alzheimer's than he learned in medical. My physical was every August after the International Alzheimer's Conference, which he would read up on. And in the first half hour of my physical was him asking me questions about something he heard or saw at that conference. So what I realized was that if before Mike and I started, and in case you're wondering, I picked him out of the big book. Remember when you had the big book of doctors? I looked for two things, a doctor who practiced near where I lived and whose first name was Mike so I wouldn't forget it. That was it. But the point, what I learned from Mike and our conversations is if one of his elderly patients had come to him and said, I'm concerned about my memory, then Mike would have gone to one of his big books. He had those medical journal books. He would have pulled up a mini mental exam and he would have done that. And he admitted that to me because that's what he knew. But what him and I in our constant conversations realized, no, Mike, what you should do is refer them to the hospital that you have admitting duties at to the neurology department so that they can get a memory diagnostic workup. Because the difference between Mike doing it and a neurological workup at a hospital is the difference between you taking your new car to Jiffy Lube for an oil change or taking it back to the dealer. You go to the Jiffy Lube, they're gonna bang it out in 15 minutes and tell you you need new wipers. You go back to the dealer, they're hooking that puppy up to the computer and they're running a diagnostic workup to the point where they tell you what your air pressure is in your tires. See where I'm going. One is way more complete than the other. Let's go to the next one. So, and here's the other reason why you want to get this tested. Because some types of dementia are reversible. I'm going to repeat myself. Some types of dementia are reversible. Years ago, I had major surgery. When I came out from the anesthesia, knowing the symptoms that I know, I knew I had dementia. I was dizzy. I didn't know where I was. Forget trying to walk. That wasn't happening. But as my brain got more oxygen, as the anesthesia wore off, that went away. Anybody who is diabetic who's mismanaged their meds knows exactly what I'm talking about. You're going to show symptoms of dementia. But once you get your meds regulated, it goes away. We've got other symptoms, UTIs. It is my understanding that a UTI can again give symptoms of dementia. See, I've got folks shaking their heads so you know where I'm going with this. And by the way, For everyone who's taking notes, if you'd like, reach out to Sophie, and we can get you this. OK? Because I'd much prefer for us to have a conversation. I learned a long time ago, you give people stuff to read, they're going to do just that, and they're not going to engage. So you see, we have different types of reversible dementias. That's why it's important to get tested. Sophie, let's go to the next. And I'm not going to read all of this, so that's why I'm saying if you want copies of it, I'll get it to you. So what is Alzheimer's disease? For me, the number one thing to remember is Alzheimer's disease is an irreversible type of disease. It just gets worse. And today, there's no cure for it. And that's why, again, we're talking about research. That's why I've got these amazing folks here tonight to also talk with you about participating in research, because we need to take care of this. It is a disease of age for most people, but it doesn't necessarily mean the older you get. The older you get, yes, there's a greater chance you're going to get it. But remember I told you, my grandmother, who passed away at 67 years old, had Alzheimer's disease. My grandfather lived to 104, outlived two and a half wives, and that man was as sharp as the day I met him. So let's go to the next one. So this is those warning signs I was saying you're not going to see, like that F game. What's normal, what's not. And I'm going to pivot so I can see this. Forgetting what you went into the room for. Every single one of us. I'm watching the college basketball March Madness, and I'm sitting on my couch, and my partner, Bonnie and I, we had gone to Cheesecake Factory, and I had leftover cheesecake in the refrigerator, and she was in bed asleep, and my stomach was literally saying, Mike, go eat the cheesecake. You know what I'm talking about. And I got up, and I walked into the kitchen. And then it was like, oh my god, I dropped the dunk and blah blah, and I turned, and I, ooh. What the hell did I come in here for? Now, 10 minutes ago, my stomach was literally, whole sentences were coming out. What did I come in? And in case you're wondering, I do what I know other people do. I went back in, I sat down on the couch, and I went, cheesecake. I ate it and got in trouble, but damn, it was good. Also, all of us who wear glasses, at one time or another have said, anybody know where my glasses are? That's normal. That's normal. Everybody breathe, relax. We all, I mean, I used to jokingly say about my ex-wife, who never remembered where she put her car keys, her purse, her jacket. I used to say, if I ever get Alzheimer's, you're going to be butt naked and never go nowhere, because I won't remember where your stuff is. Forgetting a major event or a gift is not normal. I tell this story of this young man I met. This is what caused him to get his dad tested. They were from Oklahoma. When he was little, a tornado destroyed their house. It was on the anniversary of that day that he said to his dad, hey dad, you know, should we do something special for this day? And his dad said, for what? And he goes, well, this is the day of the tornado. What tornado? All right, see you younger. Now, all of the warning signs had been there, but he didn't see them. But forgetting that was a red flag that he couldn't ignore. Occasionally making the wrong decision. Okay, I bought stuff I shouldn't have bought. There's a certain website, I'm not gonna give it a name, but I got tons of junk from it. That's a bad decision. People were living with Alzheimer's. Our telemarketers and scammers dream come true. That's a disastrous decision, because they get them on the phone, and the next thing you know, they're sending gift cards to God knows where, or they're donating to save whatever tree. The point is, that's a bad decision. That is a poor decision or judgment making. We've got another examples of, okay, not remembering what day it is, or what time it is. OK, for the last four years, I know I'm not the only one that has to get up in the morning and look at their phone and know what the hell day it is. Come on. Ever since the pandemic, every day is like Saturday. And if you're retired and you don't have to get up and go to work, you are definitely on a Saturday schedule. And then there's a certain time. And this is the time of year. Think about it. It is right now 630. Think about it. It looks the same right now at 6.30 at night as it does at 6.30 in the morning. So you can be confused about day and time. That's normal. But forgetting what year it is. And the older I get, I'm always shocked at how, I just saw something that was from the 1970s and they're like, 40 something years ago. I'm like, wow, is it that long ago? So my point is, is forgetting times and dates, that's normal. Forgetting major, again, the situation with the tornado, that's not normal. And losing car keys, psh, okay. Not being able, to retrace your steps back home. We call that getting lost. Some people call it getting wandering. Believe it or not, statistically, six to seven out of every 10 people with Alzheimer's are going to get lost. They're going to forget how to get home. I think that number is actually higher. I'm thinking it's 100% of people with Alzheimer's, if allowed to travel on their own, are going to get lost. And the reason why I say that is because if I get this disease and I come out of stop and shop and I can't remember what my car looks like, or I find my car and I can't remember how to get home, and then two hours later I stumble in because I've figured out how to do it, Am I going to tell Bonnie how I got lost and I couldn't remember how to get home? No. Come on now. If you don't know nothing else about me, you should know this. What she's going to hear is, oh baby, you know, I went and got the milk and then I ran into Christine and next thing you know, we was talking and before. In other words, I'm not going to admit I could not remember how to get home. And that's why I think that other 30% fall into that category. But what happens is the part of your brain which gives you directions, gets impacted. And there's nothing scarier, I share this, years ago I was at the Hadshell for the Fourth of July and I saw this woman standing in the middle of thousands of people about to come to tears because she looked lost. How many people here have ever been lost? Raise your hand. Okay, as a child, Because if you was lost as an adult, you was not lost. You just got turned around. When my dad taught us how to drive, he said, if you ever get lost, look for the potential building and just point the car that way. Sooner or later, you're going to see a sign that says Boston. But this is a true story. When I was 10 years old, friends of my family took me to the English high school Boston Latin Thanksgiving Day football game, one of the biggest high school football games in the country. Game gets over. We're all walking out. I'm holding their hand. I let go. I go this way. They go that way. 2,000 people go between us. Next thing you know, I'm standing on the corner. And I don't recognize nobody. And I know I'm going to die. And I am crying. And I was raised, you don't talk to strangers. So I'm standing there. And people are like, little boy, what's wrong? And I'm like, mm. Just let me stand here and die. Just leave me alone. And then my uncle was a Boston police officer, and they were doing the details that day. And one of the guys sees me. And he goes, Mike, what are you doing here? And I'm like, oh, I can talk to you. Took me home. Saved me. Hear me now. I used to work in Watertown. So I used to go down Storrow Drive. And every time I drive by that freaking stadium, where that spot is, the hairs on the back of my neck, I deliberately avoid it because I still remember that fear that I was going to die. That's getting lost. I have never felt like that in my car when I didn't know where the hell I was going. I just pull over and pull out my GPS. There's a difference. You see where I'm going. All right, let's go to the next one. So here's some numbers. All right? And tonight, I also want to talk about there are different cultures where Alzheimer's impacts at a higher risk. Years ago, I gave this talk called The Invisible Population. And it's because, as you can see the first number, almost two-thirds of Americans with Alzheimer's are women. Now, here's a question. Ladies, why is it that almost two-thirds of you will get Alzheimer's than men. Bam! Live longer. You live longer than we do. And yes, I've asked that before in a room full of predominantly women, and I've heard, because y'all drive us crazy and blah, blah, blah. But there are other factors involved in this besides just age, which is again why research participation is important. It's funny when, I'm not gonna share that with you. Older African Americans are twice as likely to have Alzheimer's and dementia than older whites. That's a statistical fact. We're also less likely to get tested at an earlier stage. Again, a statistical fact. Folks will take Nana to the emergency room and they will tell the triage nurse everything that, they'll talk about her gout, they'll talk about her blood sugar, they'll talk about her hypertension, they'll talk about everything except the fact Nana can't remember the name of her granddaughter who's named after her. Why? Because all those other medical things they can't, they don't know what to do with. But memory, again, I told you, my grandmother forgot who I was with Uncle Tony. And we just adapted and I just became Uncle Tony because it made her happy. So we don't go get tested until the wheels, until we can no longer deny there's something wrong. Hispanics are also more likely to get Alzheimer's disease than their white counterparts. Now, and this is something that I've been looking into. The numbers on Asian Americans, they're really low. And I'm hoping maybe we can have a conversation with that. One of our presenters, Jin, is gonna be trying to join us virtually. But the point is, is if we don't participate in research, If we don't go get tested, then those numbers are off. And that's why we need to show up. Go ahead. Okay, I'm going to repeat the question, and I'm going to paraphrase, which is I've said African Americans should participate in research, but historically research hasn't actually benefited us. There's a history there. And you are absolutely correct. That's the elephant in the room. But since those studies, of, and I'm not talking about just Tuskegee, there's a whole bunch of other studies. Since those days, what I like to affectionately refer to as the barbaric era of research, the research industry has put into place methods to make sure that doesn't happen again. And that's the easy answer to that question. And also on top of that, it would be wrong of me to stand up here and tell you that, well, that never really happened and you gotta understand. No, I'm not that guy. The reality is is that there is a history. And because of that history, the institution of research, and I'm just talking about Alzheimer's. I'm not talking about all those other ones. I mean, for us to put up a flyer, we have to take it to a board who has to review that flyer to make sure that that flyer does no harm. A flyer like you see all the time. but working for a hospital. And I know that because I kind of got in trouble when I first started working at Mass General. I did a flyer, I put it up, and it walked its way back to me. And it's like, did you get approval for this? I was like, it's just a flyer for a community event. But I learned. And one of the things that I always like to tell people, if you start out in a research study, and at some point you change your mind, Nobody is going to guilt trip you to stay. You have every right to say, I'm done. It was nice knowing you. Goodbye. And walk away. Walk away. And then most likely what's going to happen? And I'm going to be honest, because I've seen it. Remember those old commercials? You tell two friends, and they tell two friends, and they tell two friends, and they tell two friends? That's what's going to happen. And that's one of the things that the researchers I work with and the research assistants, we talk about this all the time. If someone has a bad experience, they're not keeping it to themselves. So you have to be conscious of how you interact with people. I mean, one of the things, and those of us who are old enough remember this, and this is a really bad analogy, but back in the day, before universal health care, if you went to a certain hospital, the first question I was asked of you in triage was, do you have health insurance? Now, I grew up in Roxbury. And if the answer was no, they said, well, you need to go to Boston City. That's a fact. My grandmother, my mother, I've heard those stories over and over, which is why one of the things that we coach people who work with folks is when you ask the question, what type of health insurance do you have, what a lot of folks hear is, do you have health insurance? Oh, man, nothing's changed. Well, it has changed. And so communication is very important. Did I do good with the answer? Okay, she said she's satisfied. All right, so let's keep going. Oh, 70% of people with Alzheimer's live at home. Live at home. I used to run a support group and one of my support group members used to always say, my husband is going to die at home. He's not going to a nursing home. And she was serious about that. And so we found a way to bring her services in. And there are programs. I noticed this when I was taking a peek at the East Boston table. They've got a PACE program. It's a wraparound type of program whose main objective is, and my mom is in the Upperms Corner PACE program. Shout out to them. Their number one objective is to keep you home. and provide all those services for you. But here's the thing, 70% of those folks who are living at home with Alzheimer's are being cared for by caregivers, family. I was gonna say family members, but that's not true, because I've known senior apartment buildings where Miss Mary across the street, I mean across the hall, comes over every day to watch the stories. She's a caregiver. You know Bob down the hall make sure that that Julie gets breakfast lunch and dinner. That's a caregiver. There's no relationship there. It's just that that's what that's what friends do. And that's what keeps people at home longer. Let's go. So African-Americans I already told you this. We tend to get diagnosed at a later stage not just African-Americans other communities of color. That's why we call underserved communities because we don't go to get services. Go ahead in the back. Let's go back to the previous slide. Almost two-thirds of Americans with Alzheimer's are women. Yes, we talked about the fact that women tend to get it because, A, they live longer, but there's some other factors that involve that, which I've got some amazing women doctors here who can address that if it comes up. And the other one, older African-Americans are twice as likely to get it than whites. There's all kinds of studies out there that have different reasons. But here's the thing, because we don't show up to participate in that study, there's no definitive answer on why that is so. But, you know, and I'm not going to toss out stereotypes about diet. But what I will say this, think about this, anything that impacts the brain, anything, for example, high blood pressure impacts the brain. Diabetes impact, you see where I'm going with this, diseases that impact the brain. And as African Americans, we're practically number one in every single disease that I can think of. So me, I'm thinking that's probably one of the reasons why we're more likely to get this disease than our counterparts. Is that good? All right, all right, all right. This is a scary number. By 2023, if left undressed, undressed, unaddressed, nearly half of all Americans living with Alzheimer's will be African American or Latino. Now, you should know that I put these slides together, the first time I did this was years ago. And I remember thinking, wow, 2030. That's six years away. Six years away. So I'm going to just plant that seed right there. Again, remember, I started this out by, I'm not saying that this is our problem, but I'm saying we need to get in this game. Let's go to the next one. So getting a memory test, and it's so funny. Sophie and I were talking about this. And she's like, I said, let's take that slide out. She goes, no. All right, here's the deal. You can't go to Walgreens, CVS, or wherever and buy a memory test over the counter, OK? Remember I used that example of Jiffy Lube in a dealership? You need to get a neurological workup. Let's go to the next one. But I did like that slide. So again, talking to your doctor. Your primary care may refer you to a specialist. The key word in there is may. Unless you're one of the few people I've ever met that's got a neurologist as a primary care physician, you want a referral. Don't hope for one. Don't think you might get one. Ask for one. The Alzheimer's Association has a pamphlet, you can go to their website, on how to ask for a neurological referral. You know, remember my guy Mike? If you did, before we started having those conversations about Alzheimer's, if you just simply said you had a problem with your memory, God knows what he, you know, well, you know, change your diet or something like that. And in that conversation with the neurologist, things that are going to come up are physical exam, neurological exam, cognitive tests with paper and pen. We've all seen an example of that. If you've watched the news, a certain ex-president, I'm not going to name any names, was bragging about how he could, how most people don't, can't pass that test about being able to remember elephant, TV, apple, whatever, you know. There's more to it than just that. And remember again, we started earlier talking about under the umbrella of dementia, all of those diseases. That's why it's important to have a neurological workup, because you want to make sure you got the right disease. You don't want to waste time going around the wrong track. Go ahead.

[o9F0qYH9Geo_SPEAKER_05]: Cảm ơn rất nhiều.

[SPEAKER_05]: Vì vậy, câu hỏi là, làm thế nào để bạn khuyến khích mọi người biện hộ cho chính họ và các thành viên gia đình của họ? Và điều đó thật thú vị, bởi vì tôi đã có Tiến sĩ Tony Farm ở đây, nhưng tôi sẽ không gọi anh ấy, bởi vì điều đó sẽ làm anh ấy xấu hổ. Tôi sẽ làm một điều tốt hơn. Christine, làm thế nào bạn sẽ trả lời câu hỏi về làm thế nào mọi người có thể biện hộ cho chính họ? Và nếu bạn muốn, tôi có thể lấy micrô, hoặc bạn có thể xuất hiện. Đây là một bản xem trước lén lút, bởi vì đây là Tiến sĩ Christine Ritchie, người sẽ phát biểu sau.

[Christine Ritchie]: Vì vậy, cảm ơn vì câu hỏi và ổn đến gần hơn. Vì vậy, điều này rất quan trọng và thật khó vì nhiều người trong chúng ta nghĩ rằng ồ đó là một nhân vật có thẩm quyền hoặc ai đó tôi cần phải trì hoãn và thể hiện sự tôn trọng tất cả nhưng đây là cơ thể của bạn. Và bạn biết cơ thể của bạn những gì tốt nhất, và những người biết bạn cũng biết cơ thể của bạn tốt nhất, và vì vậy nếu bạn cảm thấy không phải, giống như người đó không lắng nghe bạn, hoặc họ thực sự không chú ý, thì hãy tự mình đứng lên. Xin nói rằng, tôi muốn có ý kiến ​​thứ hai, hoặc bạn có thể giới thiệu tôi với một chuyên gia, hoặc bạn có thể trả lời những câu hỏi này? Đừng chịu đựng trong im lặng. Và tôi nghĩ rằng rất nhiều người phải chịu đựng trong im lặng. Và sau đó họ về nhà và họ giống như, ugh. Vì vậy, khi cảm giác đó bắt đầu đến, hãy bắt đầu đặt câu hỏi như, tôi lo lắng về điều này. Bạn có thể giúp tôi hiểu điều này? Và nếu bạn không nhận được câu trả lời thỏa đáng, thì tôi thực sự có thể có ý kiến ​​thứ hai không? Bạn có thể giới thiệu tôi với người khác không?

[SPEAKER_05]: Được rồi. Cảm ơn. Cố lên. Đừng sợ. Ý tôi là, thôi nào. Tôi biết tôi không phải là người duy nhất nhìn thấy mọi người mất trí vì khoai tây chiên của họ lạnh ở McDonald, nhưng sẽ rời khỏi văn phòng của bác sĩ, tôi không biết chuyện gì vừa xảy ra. Cố lên. Được hoạt động. Bạn là gia đình của bạn, những người thân yêu của bạn, số một. Và tôi đang lặp lại những gì cô ấy nói. Bạn là nhà hoạt động số một của họ. Nếu bạn không làm điều đó, không ai khác sẽ làm điều đó cho họ. Được rồi, chúng ta hãy đi đến cái tiếp theo. Đi trước. Tôi sẽ điều khiển bạn trở lại. Vì vậy, câu hỏi, điều gì sẽ xảy ra nếu bệnh nhân từ chối, hoặc nếu bác sĩ như thế, không, bạn tốt. Đừng lo lắng về nó.

[Christine Ritchie]: Vâng, dù bằng cách nào, phải không? Vì vậy, hoặc bác sĩ không thừa nhận vấn đề này, hoặc có thể bạn là đối tác chăm sóc và người thực sự bị sa sút trí tuệ đang bị từ chối. Thật không may với chứng mất trí nhớ, không có gì lạ khi mọi người không có cái nhìn sâu sắc về bệnh tật của họ. Vì vậy, họ có thể nghĩ rằng họ ổn. Và điều này là khó khăn, phải không? Và đây là lý do tại sao sớm có giá trị duy trì mối quan hệ tốt với người đó và khiến họ cho phép bạn trở thành người phát ngôn của họ, để họ ký, bạn biết đấy, sự từ bỏ HIPAA này và nói, vâng, tôi có thể nói chuyện với bạn. Bằng cách đó bạn nói chuyện với bác sĩ và nói, hãy để tôi nói cho bạn biết những gì tôi đang quan sát. Và điều đó rất quan trọng. Và hầu hết, bạn biết đấy, các bác sĩ lâm sàng rất biết ơn. Để có được một viễn cảnh khác vì họ biết rằng rất nhiều người đang sống với chứng mất trí không thực sự, họ không biết hoặc họ không có cái nhìn sâu sắc về những gì đang xảy ra hoặc họ rất sợ và họ sợ những gì sẽ xảy ra. Nhưng dù sao đi nữa, đó là nơi mà mối quan hệ và xây dựng niềm tin đó và cho họ cơ hội cho phép bạn trở thành người phát ngôn của họ và họ ký từ bỏ điều đó, Sau đó, bác sĩ có thể nói chuyện với bạn.

[SPEAKER_05]: Vâng. Một cái gì đó khác tôi muốn cõng. Nhận trợ giúp. Với mẹ tôi, bạn biết đấy, tôi là kẻ xấu. Anh trai tôi là người tốt. Chúng tôi đã có một cảnh sát tốt, điều cảnh sát xấu xuống, bạn biết đấy, mẹ, bạn biết đấy, con phải làm điều này. Nếu bạn không làm điều này, chúng tôi sẽ phải đi làm điều này. Trong khi anh ấy quay lại và đi, bây giờ, mẹ, con thực sự biết con không muốn Mike làm blah, blah, blah. Và tôi giống như, tôi không thể tin được, nhưng nó hoạt động. Và nó làm cho cuộc sống dễ dàng hơn nhiều. Đi trước ở phía sau. Vì vậy, câu hỏi là, có một độ tuổi trung bình để bắt đầu tìm kiếm những dấu hiệu cảnh báo đó? Vì vậy, đó là một câu hỏi hai phần. Phần đầu tiên là không có gì lạ khi ai đó bắt đầu biểu hiện các triệu chứng trong thập niên 60 của họ. Nhưng hãy nhớ những gì tôi đã nói. Bạn sẽ không nhận thấy điều đó. ĐƯỢC RỒI? Bây giờ, có một tỷ lệ rất nhỏ những người có được cái mà chúng ta gọi là Alzheimer khởi phát sớm. Đó là những người có được nó ở độ tuổi trẻ hơn nhiều. Và ý tôi là, tôi đã thấy các nghiên cứu về những người ở độ tuổi 40, đầu 40. Bây giờ, hãy để tôi nói điều này. Đối với tất cả mọi người trong căn phòng này ngay bây giờ tự hỏi, đó có thể là họ? Bạn sẽ không tự hỏi, bạn đã biết. Bởi vì đối với một cái gì đó như thế, trước hết, nó có xu hướng chạy mạnh mẽ hơn trong một gia đình. Ý tôi là, nhiều năm trước tôi đã từng làm việc cho Hiệp hội Alzheimer và tôi đã gặp những bà mẹ đang chăm sóc con cái của họ. Họ là người lớn, con trai và con gái. Vì vậy, quan điểm của tôi là bạn sẽ không ngồi trong phòng này tự hỏi nếu bạn phù hợp với thể loại đó. Bạn đã biết điều đó. Và đó được gọi là bệnh Alzheimer khởi phát sớm. Một lần nữa, một lý do khác tại sao điều quan trọng là phải được kiểm tra. Tôi đã có một câu hỏi tất cả các cách ở phía sau. Bạn đưa tay lên. Chúng tôi đã trả lời nó? Ok, Christine, bạn không cần phải đến cho cái này. Tôi đã nhận được điều này. Tôi đã nhận được điều này. Vì vậy, câu hỏi là, bạn và bác sĩ của bạn không đồng ý. Và bạn đang tìm kiếm một loại chăm sóc khác mà bác sĩ của bạn dường như đang hạ thấp. Đó là khi bạn đi có ý kiến ​​thứ hai. Bạn chỉ đơn giản là đi lấy ý kiến ​​thứ hai. Và không có cảm xúc của ai bị tổn thương. Và đó là điều tôi ước mọi người sẽ hiểu. Đi gặp một bác sĩ khác vì bạn không đồng ý với bác sĩ chăm sóc chính của bạn, cuộc sống tiếp tục cho họ. Không có cảm xúc của ai sẽ bị tổn thương. Nó không giống như họ sẽ sa thải bạn vào ngày mai hoặc hủy bỏ bạn như một bệnh nhân. Bạn chỉ muốn một người giới thiệu. Đó là tất cả. Nó xảy ra. Hãy đi. Vậy bạn sẽ làm gì sau khi bạn đã thử nghiệm? Bạn đã nhận được người thân của bạn đã được kiểm tra. Bạn đã nhận được kết quả. Đó là Alzheimer, đó là sự suy giảm nhận thức nhẹ, đó là cơ thể của Lewy, đó là một trong số đó, bây giờ bạn biết chính xác những gì sai. Bạn làm gì tiếp theo? Bạn học mọi thứ bạn có thể về căn bệnh đó với tư cách là người chăm sóc. Bạn phải trở thành chuyên gia về căn bệnh đó. Chủ yếu cũng để khi bạn ngồi xuống, và như Christine đã nói, bạn muốn tìm các hình thức HIPAA, bạn muốn trở thành ủy quyền chăm sóc sức khỏe, bạn muốn được giám hộ. Alzheimer là một căn bệnh không phải là nếu, đó là khi. Khi người đó sẽ đạt đến điểm đó, nơi họ không còn có thể làm một số việc nhất định. Và vì vậy bạn muốn vượt lên trước đó. Và tôi luôn nói với mọi người, dưới sự giám hộ, nếu bạn nhảy vào nó ở giai đoạn sớm hơn, nó chỉ đơn giản là chỉ có một số giấy tờ được ký, đi trước một thẩm phán, bùng nổ, bạn đã hoàn thành một vấn đề, nó không mất nhiều thời gian. Và nó không thực sự chi phí bất cứ điều gì. Nếu bạn chờ đợi hoặc gia đình, và tôi luôn nói với gia đình, mọi người cần phải ngồi xuống và ở cùng một trang. Bởi vì tôi đã thấy mọi người ra tòa và chiến đấu với các món ăn. Chà, mẹ nói tôi sẽ lấy những món ăn đó. Tôi không làm điều này. Và những gì xảy ra là họ đi lấy luật sư. Và những luật sư đó ra tòa. Và công việc của luật sư của họ là làm cho phía bên kia trông giống như nếu bạn để Nana sống với họ, cô ấy sẽ chết trong một ngày. Và thẩm phán, người không biết người này, lắng nghe cả hai lập luận. Và không có gì lạ khi thẩm phán bổ nhiệm một luật sư khác làm người giám hộ tạm thời, người thậm chí không bao giờ gặp Nana. Và suy nghĩ về nó. Lập luận mà bạn vừa nghe, bây giờ, bây giờ thẩm phán không thể để Nana về nhà một mình hoặc với một trong hai người đó, vì vậy người bảo vệ phải đưa Nana vào một tổ chức. Bạn thấy tôi đang đi đâu với điều này. Vì vậy, điều quan trọng là phải nhảy vào điều này càng sớm càng tốt. Tìm hiểu mọi thứ bạn có thể. Chăm sóc tất cả các vấn đề pháp lý đó để phần còn lại của thời gian, bạn chỉ có thể làm những thứ người chăm sóc. Và bạn cũng vậy, bạn càng biết nhiều, bạn càng ít ngạc nhiên. Được rồi, và nhân tiện, bạn có thể nhận được thông tin này bằng cách liên hệ với cơ quan dịch vụ người cao tuổi địa phương của bạn, hoặc thị trấn Medford, và Sophie, và đội ngũ ở đây. Có một đội rất tốt. Tôi có cơ hội nói chuyện với một số người trong số họ. Vì vậy, có các dịch vụ ngoài kia cho bạn. Được rồi, đó là hai điều ở đây. Câu hỏi cô hỏi là, có loại thử nghiệm nào có thể xác định chính xác những gì người đó có không? Theo như khám nghiệm tử thi, và đây là điều mà bất cứ khi nào bạn nhìn thấy một bộ phim tài liệu hoặc bất cứ điều gì về bệnh Alzheimer, bạn luôn nghe về các mảng và rối, thường được thực hiện sau khi người đó qua đời và đã tặng bộ não của họ cho khoa học, và họ đang khám nghiệm tử thi, và họ đang tìm kiếm những thứ nhất định. Có một nghiên cứu vừa mới xuất hiện cho thấy rằng có thể có một số người có thể có những thứ này, những mảng và rối, nhưng không bao giờ bị bệnh Alzheimer. Nhưng vì vậy tôi chỉ đưa nó ra khỏi đó. Theo như lần đầu tiên, một lần nữa, nếu bạn nhớ khi chúng tôi nói về việc kiểm tra, họ sẽ trải qua một bài kiểm tra. Nó không phải là một điều 15 phút. Tôi đã nghe nói về một số người đã quay trở lại, phải mất hai ngày vì người này đã mệt mỏi vào ngày đầu tiên và họ phải quay lại để tiếp tục thử nghiệm. Bởi vì toàn bộ mục đích là để loại bỏ tất cả các loại bệnh khác nhau mà chúng tôi đã thấy. Đi trước. Tốt đấy. Amyloid, phải.

[SPEAKER_12]: Nó sai. Khi bạn đang ngồi đó và bạn đang nhìn vào một cái gì đó, bạn biết tên của nó là gì, nhưng bạn không biết cách đối phó với nó.

[SPEAKER_05]: Hoặc bạn không biết tên là gì và bạn nghĩ rằng bạn có thể, đó là một vấn đề. Vì vậy, nói cách khác, và tôi sẽ nói, bởi vì bạn đã đề cập đến tên của bạn Julie, điều mà Julie đang chia sẻ là điều khiến cô ấy đi được kiểm tra và nói với bác sĩ của cô ấy có gì đó không ổn là cô ấy không còn không thể phủ nhận điều gì đó không sai. Giữ một giây, Julia. Tôi sắp làm cho bạn nổi tiếng. Kevin, đừng ghét tôi vì điều này. Chúng tôi đang có một đoạn hồi tưởng Phil Donahue.

[SPEAKER_12]: ĐƯỢC RỒI. Dì tôi, em gái của mẹ tôi đã có nó. Được rồi, điều đó tốt. Bây giờ với gia đình tôi, bất cứ điều gì một bên trong gia đình đều có nó, Mặt khác có nó. Bây giờ, cha tôi được chẩn đoán mắc bệnh. Cháu gái của ông được chẩn đoán với nó. Một cháu trai khác được chẩn đoán với nó. Tôi nói, tôi sẽ đi khám bác sĩ.

[SPEAKER_05]: Vì vậy, Julie, những gì bạn đang nói là bạn, giống như tôi đã nói với bà tôi, bạn đã thấy nó. Bạn biết những gì để tìm kiếm. Và nếu nói, ồ, đừng lo lắng về điều đó, bạn biết đấy, vâng, không, tôi cần phải cho tôi một bác sĩ khác. Và cảm ơn bạn đã chia sẻ điều đó. Vì vậy, chúng ta hãy đi. Ồ, hãy tiếp tục. Ooh. Bạn biết những gì không? Bạn là người đầu tiên hỏi tôi câu hỏi đó. Christine, đó là một câu hỏi hay. Có một độ tuổi nhất định? Cảm ơn.

[Christine Ritchie]: Vì vậy, câu hỏi là, có một độ tuổi nhất định mà bạn nên được kiểm tra? Câu trả lời là không. Thực tế, có một tổ chức quốc gia đưa ra các khuyến nghị về những gì có ý nghĩa cho việc sàng lọc và những gì không. Và thế là câu trả lời lớn là không, nhưng đó là một nhưng. Bởi vì nhưng, nếu bạn có các yếu tố rủi ro, như bạn đã mô tả, nơi bạn có tiền sử gia đình, hoặc có thể bạn có tiền sử bệnh tiểu đường và huyết áp cao, như Mike đang nói, và bạn có những thứ khác có thể khiến bạn gặp nguy hiểm, vâng, nó phù hợp để sàng lọc. Và trên thực tế, ngày càng nhiều hơn, chúng tôi khuyến khích mọi người, như Mike đã nói, đặc biệt là khi chúng tôi bắt đầu điều trị hoạt động tốt hơn khi bạn thực sự sớm hơn trong quá trình chứng mất trí nhớ, không muộn, Sau đó, bạn thực sự phải được sàng lọc và thử nghiệm sớm. Và vì vậy, chúng ta ngày càng suy nghĩ về cách chúng ta đảm bảo rằng những người thực sự có nguy cơ cao hơn thực sự đang được sàng lọc. Vì vậy, bạn sẽ bắt đầu thấy một số thay đổi thậm chí, bạn biết đấy, trong một hoặc hai năm tới, nơi mọi người đang nhận ra, đặc biệt là với những phương pháp điều trị mới sắp ra mắt, chúng ta cần cho mọi người cơ hội để được kiểm tra sớm. Có thể, nhưng tôi nghĩ bởi vì chúng tôi ngày càng có nhiều xét nghiệm máu và bạn đã nghe về việc quét PET, nên thực sự sẽ dễ dàng đánh giá mọi người hơn khi mọi thứ không đúng so với trước đây. Và thậm chí, Liliana, năm vừa qua, ngay cả cách chúng ta nghĩ về các loại và giai đoạn của chứng mất trí nhớ đã thay đổi vì chúng ta có thêm thông tin Từ các xét nghiệm máu, từ chất lỏng từ dịch cột sống, từ não so với trước đây, để giúp cung cấp sự khác biệt về mọi thứ. Phải, đúng rồi, vì vậy câu hỏi là điều gì sẽ xảy ra nếu bảo hiểm của bạn khiến bạn khó có được loại thử nghiệm mà bạn nghĩ có thể phù hợp? Vì vậy, đây là một điều có thật và thực sự là Tiến sĩ. Ramirez Gomez có thể nói điều này bởi vì cô ấy thực sự thích điều hướng một số điều này ngay bây giờ nhưng rộng hơn nếu bạn có Các yếu tố rủi ro, và sau đó bạn sàng lọc tích cực, nghĩa là có những điều từ bài kiểm tra trí nhớ của bạn và có thể những điều khác cho thấy rằng bạn thực sự có nguy cơ mắc chứng mất trí nhớ rất cao và chúng tôi đặc biệt lo lắng về việc phân biệt giữa các loại chứng mất trí nhớ khác nhau hoặc được xem xét để điều trị, đó là khi các công ty bảo hiểm có nhiều khả năng trả tiền cho nó. Điều đó đang được nói, có một số công ty bảo hiểm, họ vẫn là một khoản khấu trừ rất cao, phải không? Vì vậy, họ có thể trả một thứ gì đó, nhưng họ không trả tất cả. Vì vậy, đáng để hỏi những câu hỏi này ở mặt trước và đảm bảo rằng bạn có thể đi qua nó mà không cần phải ra một hóa đơn và đi, chờ đợi, cái gì đây? Tiến sĩ Ramirez-Gomez, Bạn có muốn thêm bất cứ điều gì không? Được rồi. Được rồi.

[o9F0qYH9Geo_SPEAKER_05]: Phải.

[Christine Ritchie]: Phải. Phải. Vì vậy, bạn đã nghe Mike nói về sự suy yếu nhận thức nhẹ, và đó là nơi mọi người bắt đầu gặp vấn đề với suy nghĩ của họ trước khi họ thực sự tại thời điểm họ gặp khó khăn khi hoàn thành công việc, nơi không nhất thiết phải can thiệp vào khả năng thanh toán hóa đơn hoặc những thứ như thế. Đó là cửa sổ của thời gian, và khi mọi người mới đến sớm trong chứng mất trí nhớ của họ, khi chúng thích hợp nhất để thực sự nhận được một số liệu pháp mới hơn này vừa xuất hiện trong năm qua hoặc lâu hơn. Và lý do tôi tiếp tục nói về bác sĩ Ramirez-Gomez là vì cô ấy thực sự điều hành trung tâm điều trị của chúng tôi tại MGH, đó thực sự cung cấp những liệu pháp này, đó là lý do tại sao tôi muốn có được cô ấy tham gia.

[Ramirez-Gomez]: Xin chào, chào buổi tối, và cảm ơn bạn đã ở đây. Vì vậy, như bạn đã nghe, tôi là một nhà thần kinh học. Tôi là một bác sĩ chăm sóc bệnh nhân trong phòng khám của tôi và tại bệnh viện, tại Bệnh viện Đa khoa Massachusetts, hiện tại với những lo ngại về trí nhớ của họ, hoặc tại sao tôi quên đi những điều này, hoặc gặp khó khăn trong việc nhận ra những điều nhất định. Và đó là công việc của chúng tôi. Vì vậy, thực sự, chúng ta có những cơ hội để lắng nghe và chú ý và làm công việc mà Mike đang nói. Bạn biết đấy, bạn đến nơi này và bạn có tất cả các mối quan tâm, và chúng tôi thực sự có một lịch sử rất tốt và một đánh giá chi tiết. Chúng tôi tìm kiếm tất cả các lá cờ đỏ này, và đó là sự thật. Tôi rất vui vì bạn đã đưa ra quét PET và Tiến sĩ Ritchie đã đề cập về các xét nghiệm máu và những điều có thể xuất hiện trong tương lai rất gần, bởi vì chúng tôi thực sự chú ý đến điều này, bởi vì bây giờ chúng tôi có các phương pháp điều trị có sẵn hữu ích hơn khi chúng tôi sử dụng chúng sớm. Đúng là chúng tôi có tất cả sự sẵn có này để làm thử nghiệm, và nhiều lần, như các bác sĩ, tôi đã nghe về sự vận động. Bạn, với tư cách là một bệnh nhân, nói rằng, tôi cần xét nghiệm này, hoặc tôi có mối quan tâm này. Các bác sĩ của chúng tôi cũng ủng hộ, và đó là những gì chúng tôi làm khi chúng tôi tin rằng điều gì đó phải xảy ra. Nhiều lần chúng tôi thậm chí phải nói chuyện với bảo hiểm hoặc gửi thư hoặc kháng cáo và thay mặt bạn nói chuyện vì chúng tôi thực sự nghĩ rằng điều này là cần thiết và điều này sẽ tạo ra sự khác biệt trong cuộc sống của ai đó vì chúng tôi cung cấp một chẩn đoán cụ thể. Có người hỏi liệu chúng ta có thể biết chắc chắn đó là loại chứng mất trí nhớ gì không, và vâng. Vâng, chúng ta có thể đạt đến mức độ chi tiết đó. Và cũng với câu hỏi của bạn, khi bạn nói tại sao chúng tôi lại tham gia nếu có thể trước khi có tất cả những khó khăn này và nó không có lợi cho chúng tôi, tại sao bây giờ lại quan trọng? Bởi vì điều này, bởi vì chúng tôi muốn các phương pháp điều trị có lợi cho mọi người. Và chúng tôi muốn đảm bảo rằng sự khác biệt chúng tôi có trong các con số mà Mike chia sẻ, Những con số đó quan trọng bởi vì chúng ta cần hiểu sự khác biệt là gì và, ví dụ, các phương pháp điều trị sẽ tác động đến mỗi chúng ta theo một cách khác nhau như thế nào. Vì vậy, chúng tôi có các phòng khám thực sự trong đó chúng tôi đánh giá những người có màu sắc. Ví dụ, chúng tôi đánh giá những người nói các ngôn ngữ khác nhau. Và chúng tôi muốn thực sự bao gồm tất cả mọi người. Vì vậy, đó là từ mà Mike đã sử dụng lúc đầu với trò chơi F.

[Christine Ritchie]: Tiến sĩ Ramirez-Gomez đã nói về tầm quan trọng của việc thực sự tìm kiếm sự chú ý và một cách tiếp cận cửa sau thú vị khác đối với việc nhận được sự giúp đỡ thú vị mà bạn có thể muốn là tình nguyện tham gia vào một nghiên cứu. Những gì chúng ta biết về việc tham gia vào các nghiên cứu nghiên cứu có liên quan đến chứng mất trí nhớ là số một, nhiều người thực sự đang giúp chúng tôi tìm thấy câu trả lời cho một số loại thuốc mới hơn này. Nhưng bất kể, bạn nhận được một đánh giá rất toàn diện. Một đánh giá rất toàn diện. Vì vậy, bạn học được rất nhiều trong quá trình. Sau đó, lợi ích khác là sau đó bạn làm quen với mọi người. Họ biết bạn, bạn biết họ, có một mối quan hệ ở đó, và nếu mọi thứ xuất hiện, bạn có nhiều khả năng có ai đó, ngay cả khi là một phần của nhóm nghiên cứu, người thích ủng hộ bạn. Vì vậy, đó là một điều thú vị để suy nghĩ, và chúng tôi biết điều này thực sự từ các nghiên cứu lớn, rằng khi bạn có những người thực sự tham gia nghiên cứu và so sánh họ với những người giống như họ, những người không, những người không, Những người tham gia nghiên cứu làm tốt hơn. Và chúng ta giống như, tại sao vậy? Và đó có lẽ là do những thứ khác. Họ đang nhận được những đánh giá toàn diện hơn. Ai đó đang tìm kiếm họ. Họ đã phát triển ý thức về mối quan hệ và kết nối. Vì vậy, đó là một cách tiếp cận cửa hậu thú vị khác để nhận được hỗ trợ. Và có một số nghiên cứu mà chúng tôi có sẵn. Bạn đã nghe Mike nói về 42 nghiên cứu mà chúng tôi có. Chúng không phải là tất cả vì cùng một điều, nhưng chúng tôi có những nghiên cứu cho những người không có vấn đề với suy nghĩ hoặc trí nhớ của họ. Chúng tôi có những người có những gì chúng tôi gọi là khiếu nại chủ quan. Đó là khi họ được kiểm tra, có vẻ ổn, nhưng họ biết điều gì đó không đúng. Sau đó, chúng tôi có các nghiên cứu thực tế cho những người bị suy giảm nhận thức nhẹ và chứng mất trí nhớ, toàn bộ quang phổ. Chúng tôi muốn hỗ trợ bạn nếu điều đó quan tâm đến bạn, vì vậy xin vui lòng liên hệ với chúng tôi về điều đó. Tiến sĩ Ramirez-Gomez, Bạn có muốn thêm bất cứ điều gì không?

[Ramirez-Gomez]: Vâng, cảm ơn bạn. Chà, bây giờ chúng ta đang nói về điều này và tại sao nghiên cứu và tham gia và thoải mái với cộng đồng y tế, đó là vì chúng ta quan tâm. Giống như thực sự, các thế hệ mới hơn và cách chúng ta kết hợp với nhau và mọi thứ đang thay đổi như thế nào, tất cả những điều đó là đúng. Và tôi cũng muốn chia sẻ điều đó khi chúng tôi chăm sóc lẫn nhau, như Mike đã đề cập, chúng tôi chăm sóc người hàng xóm, cho thành viên gia đình của chúng tôi. Chúng tôi có từ này là một người chăm sóc, một đối tác chăm sóc. Chúng tôi cũng muốn mời một số bạn có thể chăm sóc bạn bè, gia đình. Chúng tôi cũng có các nghiên cứu trong đó chúng tôi muốn cung cấp tài nguyên. Đối với những người chăm sóc, đối tác chăm sóc, và đó cũng là một lời mời, chúng ta biết bệnh Alzheimer và chứng mất trí nhớ và chứng mất trí liên quan không phải là tình trạng mà nó chỉ ảnh hưởng đến người bị mất trí nhớ hoặc các triệu chứng. Nó ảnh hưởng đến cả gia đình, cộng đồng, hàng xóm, bạn bè của họ. Vì vậy, chúng tôi bao gồm tất cả mọi người vì chúng tôi muốn đảm bảo hạnh phúc của tất cả mọi người và tất cả những người đang vật lộn với điều này được chăm sóc.

[SPEAKER_05]: Vì vậy, tôi đang kết thúc phần của mình bằng sự ấm áp và mờ nhạt của mình bởi vì bạn chỉ có một bản xem trước lén lút về phần thứ hai của điều này bởi vì tôi đã nói rằng tôi sẽ kết thúc nó với sự ấm áp và mờ nhạt ở đây, chúng tôi sẽ cho bạn một ví dụ về sự khác biệt giữa trí nhớ cảm xúc và lịch sử và trí nhớ lịch sử và Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện. Đây là một câu chuyện có thật. Đó là năm 1970. Tôi đang ngồi ở 15 Rockville Park với tình yêu của đời tôi, người đang mặc nước hoa Gina Tay. Chúng tôi đang nghe WIOD 1090 trên mặt số AM của bạn. Các tay đua đĩa là Sonny Joe White. Một bài hát được gọi là dành riêng cho người tôi yêu, và lần đầu tiên chúng tôi hôn. Tất cả mọi thứ tôi vừa nói với bạn là lịch sử. Mọi thứ. Và nếu tôi bị Alzheimer, vào thời điểm đó trong cuộc đời tôi, nơi tôi sẽ quên mọi thứ tôi vừa nói với bạn. Nhưng nếu đó là một ngày hè ấm áp, và tôi đang ngồi bên ngoài, và Chúa giúp tôi nếu một người phụ nữ đi bằng cách mặc nước hoa Gina Tay, và một bài hát dành riêng cho người tôi yêu đến, tôi 16 tuổi, yêu thương, và chỉ ngồi đó, Bởi vì điều tôi muốn bạn hiểu là những gì căn bệnh này đánh cắp từ não của chúng ta không bao giờ chạm đến trái tim chúng ta. Vì tình yêu sẽ luôn nhớ. Bây giờ, tôi đã nói với bạn rằng tôi sẽ kết thúc nó với sự ấm áp và mờ nhạt cho tôi. Nhưng tôi sẽ trao nó cho Christine. Chúng tôi đã có bạn xếp hàng.

[Christine Ritchie]: Dr. Ramirez Gomez already got us started by talking about care partners and caregivers. And as she said, and I think she said it so beautifully, when someone is experiencing dementia, it doesn't just affect them, right? It affects those who are with them. It affects those who care for them. And it's its own journey for that person who's that caregiver. So I want to just spend a few minutes talking about caring for the caregiver. and how there might be things that we can do to support people who are caring for that person living with dementia. So if we go to the next, do you want me to do it? So in this country, By and large, it's often family or people who are like family who are caring for us if we're living with dementia. Just a few things about me. My specialty is in geriatrics and palliative care. And I had the honor of caring for my father in my home when he had Lewy body dementia. And so I thought I knew a lot as, you know, going through all the training about caring for people who live with dementia, but when I became a caregiver, it was a whole new education for what it was like to be in that space with somebody. And in the United States, about 11 million people are providing that care. And it's not paid care. And it actually adds up to a lot of money, probably $325 billion worth of caregiving that we're doing for our families if we actually got paid to do it. And about 40% of caregivers are men. I think sometimes men get short shrift on this. I just want to say there are a lot of men out there who are doing a great job with being a caregiver. And then in this country, about a third of caregivers are over the age of 65, and about half are caring for a parent. So it does affect all of us. We could be that partner. that life partner. We could be the daughter. We could be the daughter-in-law, the son, son-in-law, niece, nephew. So it can affect all of us. So if we go to the next slide. What is important to keep in mind if you're a caregiver is that it is crazy important to take care of you because the physical and health consequences of caregiving are not nothing. And when we look at studies and research about caregiving, what we find is that if you are a caregiver, you're more likely to be depressed, you're more likely to have sleep issues, you're more likely to be hospitalized, you actually have a higher mortality rate than you would be if you weren't a caregiver, and you're less likely to get help. You know, I got to take care of my person here. I can't take care of me. How am I going to do that, right? So we don't fill our own medicines. We don't actually take care of ourselves. That puts us at risk. And you know, I'm sure you've heard this before, but when you're on a plane, they say, please put the air mask on yourself first before putting it on the person next to you. And we need to think about that, but we often don't. That when you're caring, if you're a caregiver, When you're caring for yourself, you are caring for that other person. And it's actually really important that you're doing that. And sometimes it takes actually some intentionality and some work to actually figure out how the heck I'm going to take care of myself. So if we go to the next slide. Unfortunately, in this country, there are a lot of care gaps for caregivers when it comes to dementia care. So as a caregiver, you're much more likely to experience a lot of challenges. And I want to go over some of them with you and then also talk about how we can address those gaps, OK? So if we go to the next slide, we often find that what people don't get told when they go to the, so a lot of times people go to the doctor. If they're fortunate, they'll actually have someone tell them what's going on. And they'll give them some idea about what the future is going to look like, right? But a lot of people, as Mike was saying, they're not told what this is going to look like. What is this going to look like two years from now? What do I need to be prepared for? Actually, living with dementia right now is a terminal illness. So unless, until we get a cure, We're looking at a journey that can sometimes be quite a long journey that's going to be associated with a number of losses along the way. And how do we prepare for that? A lot of times we don't get that information knowing that, you know, what this is going to look like and, again, by what kind of dementia. Different dementias actually look different in terms of what their journey looks like. So knowing what kind of dementia is actually is helpful for sort of thinking about what the future is going to look like. And then also knowing that there's going to be a lot of uncertainty. Because the way dementia works is it's a lot of ups and downs. Like if you get a urinary tract infection or you fall or something, then you're going to have a bad spell. And then you might recover some. And then you might have another bad spell. So even though it's a long, slow journey of decline, a lot of times there's actually fits and starts. And that uncertainty can be very hard for caregivers. And also, when you're the caregiver, you're not even noticing what's happening. You might not even know, actually, that you're getting close to the end because you are just doing it, right? So actually, when I was caring for my father, he was getting very sick near the end. And a friend of mine said, don't you think you're, now remember, I take care of people who are at the end of life. So this is funny. And she said, don't you think your dad is ready for hospice? And I was like, huh. I hadn't thought of that. And in fact, he was. And he benefited from hospice. But the thing about it is I was so close to it, I couldn't see it. And that's the other thing. We need other people to come alongside us that can give us guidance and come along the path with us. The second thing is getting information about how to deal with many common behaviors that occur when people are living with dementia. Different people have different kinds of behaviors, but things that are fairly common are something we call apathy, which is just not being as interested in the things that we've been interested in before. We can get more anxious if we don't actually know what's going on around us. That can make us feel anxious. we may start seeing things that other people are not seeing. And in Lewy body dementia in particular, it's not uncommon for people to actually see like little people and other things that are not there. It might not even bother the person living with dementia, but it can be quite bothersome to the caregiver because it's, it's scary. Or they might start getting paranoid or start having delusions like, you know, I'm pretty sure you stole my wallet, because I can't find it, right? And of course they can't find it because they don't know where it is, but they will think that somebody stole it, right? So delusions can also be a common behavior, and knowing what these, and then being resistant, like I'm not gonna get in the bathtub anymore, I'm not gonna take a shower, these kind of things, knowing how to navigate them, we often don't guide people. Happily, there are ways to navigate these kind of behaviors, but it's useful to know kind of what the tips are, what the clues are, and a lot of times we don't provide that adequately to caregivers. Safety, you know, you heard from Mike, it's pretty much the norm that people will get lost when they start developing dementia. And so having a game plan, you know, do I have a way to make sure that my loved one doesn't elope from the house? I remember when my father eloped from the house, scared the heck out of me. And we got locks that were down low so he couldn't notice them, so that he would be safe from eloping from the house. There are little tips, things that you can do, wearing a life alert, you know, having Actually, I tell everybody, get somebody on your phone that actually knows where you are on your phone, you know, on Apple. It's called Find My Friend. But I think the more people actually help, we can help each other if we know, oh, why isn't, you know, my uncle home yet, I look and find my friends and he's like nowhere where he should be, then I can go check on him, right? So actually there are more and more technological tools that we can use to help people from a safety perspective. But safety becomes a big thing. People can forget and leave their stove on, right? They can leave stuff in the oven. lots of safety issues that can bubble up that are sometimes a little subtle and then the biggest one and most neurologists will tell us that this is actually the biggest challenge in talking with people is driving. No one likes to be told it's not a good time for you to drive anymore. No one. That was one of the hardest things for me was taking away my father's keys. and he was not happy, not happy. So driving, but that becomes an issue, becomes a liability issue, right? If it becomes unsafe for us, for someone with dementia to drive, and then they get into an accident, then we could potentially be held at fault if we knew they had dementia, right? So it's important to have these conversations up front, and to try to think about having them in as gentle, kind, and supportive ways possible, and then having alternative strategies. You know, fortunately now we have, you know, ways that people can get around that's not just dependent on having my own car. I don't have a car. I'm happy for the bus system and the T here, but, you know, there are ways for us to get around even when we have cognitive impairment and trying to give people a sense of of solace around the fact that they are not being taken, their independence is being taken away. And then you heard from Mike, so I'm not going to talk about this that much, which is about planning for the future. So when we think about planning for the future, it's a lot of stuff, right? It's like, is this house going to work anymore? Like maybe there are a bunch of steps, and that's going to become a problem. Maybe this house is not going to work anymore. Maybe I need to look for a place where it's all one story, and the person doesn't have to go up steps. Or is it going to work actually from my own well-being for this person to live with me all the way to the end of their life? I may not be able to care for them. I may need to be able to bring caregivers in, or I may need to think about some other living opportunity for them. These are things that are worth planning for. Mike already talked about a power of attorney, crazy important, making sure that someone is actually a power of attorney for our legal affairs, our financial affairs, and our health care affairs. And many, many people don't think about that, but it's actually all of us would benefit from it. I was just thinking, I was on a call recently with my daughter. I said to my daughter, have you decided on a health care proxy and do you have an advanced directive? She's 30. But the thing is, she needs to decide. Who's going to be that decision maker? She gets run over by a bus tomorrow, right? So all of us need that. But it becomes really important as we develop dementia that we have someone we trust who we are actually allocating those services to. And if you haven't looked this up, I would really encourage you to look at the website called prepare for your care, all one word, prepareforyourcare.org. They actually have a special, so they have advanced directives so you can actually say like I want this person to be my decision maker if I get hit by a bus or something like that. But then they also have things like, How much do you want this person to make decisions for you? What are the sort of things you don't want them to make decisions for you about? And then there's a whole section for people who are living with dementia and who are care partners for living with dementia. The other cool thing about it is it doesn't matter what state of the country you're in, you can click on it and any state will pop up. So when I moved to Massachusetts, I printed out the Massachusetts Advance Directive, filled it out, got with my kids, said, here's what's up. And you can do that with that if you have, again, somebody who you know, or you're living with dementia, that you make sure that someone you trust is going to be that decision maker for you. All right. So planning for the future. Remember I was talking about planning. This is really what I was getting at. And a colleague of mine calls it the six Ds. I think they had to work a little hard at it, because who calls housing domicile? But anyway. But domicile means housing. So is where I am right now going to work for me over the long haul? It's worth asking this question because it gets crazy hard to do it when it's a crisis. So it's much better to think about doing it when it's not. We talked about driving. We talked about decision making. A couple other things to think about is what about my financial situation? How am I going to navigate this future? How can I actually get help? Go to people I trust, you know, a lot of our senior centers and this Medford Community Center have resources to help us think through like how to get support. And we're lucky in Massachusetts we have a lot more support than some other places. And then what about drugs? You know, I don't know about you, but I often see people who I would say they collect medications over the years. Right? So somebody gives them some medicine. They got that one. And someone else gives them another medicine. They got one. And they're like, next thing you know, they're like 10 to 12 medicines. And the question is, do I still need all of these? And often the answer is no. So that's another thing to advocate for with your doctor is say, do I still need all these medicines? Because I know each one of these drugs are interacting with each other. And I might feel a heck of a lot, and I've seen many people, they feel so much better when they got off those medicines that they didn't need anyway, and actually are no longer having to interact with other medicines or with their food. So think about your drugs, and think about how to make sure that you're only on the ones that you need to be on and not on a whole bunch that we tend to collect over time. And then finally, This is an illness that will ultimately lead to the end of our life and to our death. So how do we plan for that? How do we actually plan for that now so that it is a peaceful journey as possible? How do we make sure that what we want is, again, what we get? That really requires talking to other people. So a lot of times, we don't like to go there when we, you know, well, I'll go there, talk about dying, you know. But actually, it's good to go there, to actually think about how I can make sure that I'm getting what I want. near when I get when the end is near because if I don't talk to people about it they're going to guess and that's not going to feel good to them and it likely is they're going to not necessarily guess right so that's also worth thinking about so if we move on These are the common symptoms that I was talking about before that we commonly see. And there's a lot of different strategies to actually address these symptoms and the stress associated with them. You're going to hear about two studies in just a minute that are studies that are trying to help us figure out the best way to support these kind of messages. And then if you go to the next slide. This is really what I talk about when I'm talking to caregivers and care partners. And actually, Mike, you said it so beautifully. And that is that oftentimes, when someone is developing dementia, they're not going to remember stuff the way it was you remember it. And they actually may even be in a different reality. But they often will say things. And rather than correcting them and making them feel judged, we can just go along. And we can just love them. And remember that it's the tone of our words more than the content of our words. My mother-in-law also had dementia. And when we'd go visit her, basically, she could not figure out who any of us were. But what was important to her was, were we friend or foe? And she could tell if we were friend or foe, depending on our behavior and how we sort of behaved with her. And so really paying attention to being unthreatening, non-threatening, gentle, and being much more just going along with whatever their reality is as opposed to what, like, no mom, it wasn't that, you know, that won't help. And so really paying attention to that I think is really important. So if we move on. This is probably the most important thing I'd just like to suggest to you. And it's so awesome that everybody is here in community together. Please don't go it alone. It's very easy, and we're seeing this in research studies that we're doing right now, that people who are caregivers of people living with dementia can become so isolated. Because what happens is sometimes the neighbors or the friends, they actually don't know how to navigate someone who's living with dementia. And so because of their own discomfort about that, they start backing away. And that backing away doesn't just affect that person with dementia, it affects the care partner with dementia. And that care partner can become isolated. So do not go it alone. Helen Keller said, alone we can do so little, together we can do so much. I deeply believe that. Next. These are some helpful resources. I'm going to just show you a couple slides of helpful resources. This book on the left is written by a colleague of ours, and it's specifically helpful if you're a child of somebody living with dementia. It's sort of written for an adult child of someone with dementia. It's good for anybody, but it's particularly helpful that way. Then if you look over here at the top, the Alzheimer's Association has a bunch of great stuff. The National Caregiver Alliance and the Dementia Care Collaborative are all places where you can go to get additional support. If you go to the next slide, You heard Mike talk about MAGIC, what we call MAGIC, which is the Massachusetts Alzheimer's Disease Research Center. We have a bunch of things which we call our Roadmap Series, which provides a ton of jam-packed information about a number of different sort of topics that are relevant to dementia. And this one is called the Roadmap to Caregiving. It has a bunch of stuff. You can either look at it online or you can just print it out, download it. It's there for the taking. And then if you go next, These are two research studies that we have ongoing right now that we would love for you to become involved in. One is called the Social Study, and Sahana is going to tell you about that in a minute. And the other is a study to assess an app that helps with mindfulness-guided imagery and support techniques to improve mood for dementia caregivers. And I don't know, Dr. Ramirez-Gomez, are you game for talking about that one? Awesome. OK. Sahana come on up.

[Sahana]: Xin chào mọi người. Tên tôi là Sahana. Tôi là một điều phối viên nghiên cứu lâm sàng. Tôi làm việc với Christine và tôi sẽ nói một chút về nghiên cứu xã hội. Tôi sẽ giữ nó ngắn gọn vì nó bị trễ. Vì vậy, nghiên cứu xã hội là viết tắt của những người chăm sóc chúng tôi trong việc học ADR D. ADRD là gì, bệnh Alzheimer và chứng mất trí nhớ có liên quan. Vì vậy, chúng tôi thực sự đang tìm kiếm những người chăm sóc không trả tiền cho những người mắc chứng mất trí nhớ và tìm cách xem một chương trình sáu tuần có thể hỗ trợ họ như thế nào, giảm căng thẳng và cải thiện tổng thể của họ. Chỉ sáu tuần và mỗi phiên là 60 phút. Nó hoàn toàn ảo, vì vậy bạn có thể làm điều đó từ bất cứ đâu, điện thoại, máy tính bảng, bất cứ thứ gì tương tự. Và yeah. Vì vậy, nếu bạn quan tâm, xin vui lòng nói chuyện với tôi sau đây. Và chúng tôi cũng có các tờ rơi nằm ở phía bên trái của bàn màu xanh ở đây. Cảm ơn.

[Ramirez-Gomez]: Và tôi biết bây giờ bạn đã ngồi trong một thời gian dài, vì vậy tôi sẽ rất ngắn, nhưng tôi muốn làm nổi bật một lần nữa và cung cấp một lời mời cho tất cả các bạn, bởi vì mỗi bạn đều tính, như bạn bè, hàng xóm của bạn, cộng đồng của bạn. Bạn rất quan trọng đối với chúng tôi, và chúng tôi muốn mọi người được bao gồm. Tôi đã nói lại và tôi sẽ tiếp tục nói điều đó. Tôi làm việc rất nhiều, ví dụ, với cộng đồng Latino của tôi. Tất cả các bạn là cộng đồng của chúng tôi, vì vậy chúng tôi muốn mời bạn tham gia. Về cơ bản, có rất nhiều thông tin, tờ rơi, cơ hội mà bạn có. Nhưng tôi muốn bạn biết rằng không chỉ bạn đếm, mà chúng tôi cũng muốn giúp đỡ, bởi vì đó là mục tiêu của nghiên cứu. Chúng tôi không chỉ thu thập thông tin vì lợi ích của nó. Chúng tôi muốn tạo ra sự khác biệt. Và điều đó, tất nhiên, chúng ta sẽ đạt được điều đó bằng cách hiểu rõ hơn những gì đang xảy ra trong các cộng đồng khác nhau. Làm thế nào chúng ta khác với tất cả những con số mà chúng ta đã nghe ngày hôm nay? Tại sao một rủi ro cao hơn? Chuyện gì đang xảy ra ở đây? Sau đó, làm thế nào chúng ta có thể giảm rủi ro đó và làm cho mọi thứ tốt hơn cho mỗi người chúng ta? Vì vậy, tôi, tất nhiên, tôi làm việc rất nhiều với những người chăm sóc, với các bệnh nhân, với sức khỏe, với tất cả mọi người. Vì vậy, tôi mời bạn xem xét tham gia cùng chúng tôi trong nỗ lực này vì chúng tôi muốn đếm mọi người vào hành trình này.

[SPEAKER_05]: Ok, vì vậy chúng tôi thực sự có một cái gì đó thú vị. Chúng tôi có một trong những nhà nghiên cứu của chúng tôi, những người chúng tôi sẽ cố gắng và làm điều này hầu như. Từ khóa trong cụm từ đó là thử. Tiến sĩ Seth Gale sẽ nói về một nghiên cứu mà chúng ta có. Nó được gọi là nghiên cứu trước. Và điều thú vị về nghiên cứu trước là họ đang tìm kiếm những người không mắc bệnh Alzheimer. Ồ. Bởi vì bạn phải có một đường cơ sở. Vì vậy, tôi sẽ không ăn cắp sấm sét của Seth. Hy vọng, thôi nào. Chúng tôi sẽ cố gắng tìm ra nó. Ừm xem đây là lý do tại sao chúng tôi có và vì vậy bạn biết những gì trong khi chúng tôi đang cố gắng tìm ra điều này, tôi đã có một sự xuất hiện của khách mời đặc biệt tối nay mọi người tôi đã đề cập anh ấy sớm hơn vì vậy hãy để tôi làm điều này Đây là bạn và đồng nghiệp của tôi, Tiến sĩ Tony Phạm, người đang làm việc về nỗi đau mãn tính ở người Mỹ gốc Phi. Và anh ấy đã bắt đầu một số loạt hội thảo. Vì vậy, như tôi đã nói, tôi không ăn cắp sấm sét của bạn. Nhảy vào đây.

[SPEAKER_06]: Tôi chỉ nuốt một ít kẹo cao su. Cảm ơn bạn vì điều đó. Tôi chỉ muốn có được một khoảnh khắc để có một tràng pháo tay cho trung tâm cộng đồng này. Tôi sẽ giữ nó ngắn gọn, nhưng tôi thực sự đánh giá cao những không gian này bởi vì tôi cảm thấy chúng rất quan trọng đối với sức khỏe của cộng đồng. Và như bạn đã thấy, có rất nhiều nỗ lực sáng tạo đang được tiến hành để đáp ứng các nhu cầu chưa được đáp ứng Các quần thể dân tộc khác nhau, các rối loạn khác nhau, các bệnh khác nhau. Và vì vậy, tôi là một phần của một nhóm tại Mass General với ông Mike Kincaid, Noman, Mary trở lại đó, và chúng tôi thực sự đang tìm cách đưa các can thiệp dựa trên bằng chứng vào môi trường cộng đồng bằng cách đưa ra các can thiệp của mọi người trong cộng đồng cho cộng đồng. Với mức giá không đắt một cách không phù hợp, theo cách có thể truy cập về mặt văn hóa. Và vì vậy, nghiên cứu của chúng tôi, trong số một số người được đề cập ở đây, đang tìm cách thích nghi về mặt văn hóa Đối với những người Mỹ da đen lớn tuổi bị suy giảm nhận thức sớm và đau mãn tính. Và đó là một điều thú vị để tính đến bởi vì những người bị đau mãn tính có khả năng bị suy giảm nhận thức sớm hơn hai lần, như chúng tôi gọi nó, và hai người làm việc để làm cho nhau tồi tệ hơn. Vì vậy, điều rất quan trọng là nhắm mục tiêu tất cả những điều liên quan đến các mối quan tâm lão hóa, chẳng hạn như suy giảm nhận thức sớm. Và để làm điều này, chúng tôi đang xây dựng một ban cố vấn cộng đồng, về cơ bản tập hợp các chuyên gia từ cộng đồng với kinh nghiệm sống, những người xác định là người Mỹ da đen lớn tuổi, những người xác định bị đau mãn tính và suy giảm nhận thức sớm. Về cơ bản, cung cấp đầu vào của họ để chúng tôi có thể tạo ra sự can thiệp này để giao hàng trong cộng đồng. Bởi vì về cơ bản, giống như những người khác đã đề cập, tỷ lệ bảo hiểm đôi khi rất cao. Chăm sóc sức khỏe đôi khi rất không thể tiếp cận. Vì vậy, điều quan trọng là tìm ra những cách sáng tạo để được chăm sóc cho những người cần nó.

[SPEAKER_05]: Đây là một phích cắm không biết xấu hổ. Hy vọng rằng bạn sẽ gặp lại Tony. Ý tôi là, như tôi đã chia sẻ, tôi yêu trung tâm y tế cộng đồng này. Ý tôi là, tôi đã thành thật, khi tôi đến đây, tôi đã như vậy, tôi đã ở đây trước đó. Nhưng nó đã được rất lâu trước đây. Và vâng, nếu được mời, đó là một phích cắm không biết xấu hổ, chúng tôi rất thích quay lại. Được rồi, chúng ta đã sẵn sàng chưa? Xin chào? Ok, Seth. Bạn có thể nghe thấy tôi không? Chúng tôi có thể nghe thấy bạn. Vì vậy, thưa quý vị, đây là Tiến sĩ Seth Gale, người, Seth, bạn sẽ đưa chúng tôi về nhà, OK? Bạn là người nói cuối cùng tối nay. Được rồi.

[Seth Gale]: Rất tốt. Tôi muốn chắc chắn rằng bạn có thể nghe thấy tôi, mặc dù. Bạn có thể? Đúng. Được rồi. Đây là một cuộc thảo luận tuyệt vời. Tôi xin lỗi vì tôi không thể ở đó. Tôi đã lắng nghe tất cả. Các bạn có những câu hỏi tuyệt vời. Cảm ơn tất cả mọi người, đã đến tối nay. Vì vậy, tôi là Tiến sĩ Gale, Seth Gale. Ramirez Gomez đang nói về vai trò của mình tại Mass General. Vì vậy, tôi có một vai trò tương tự. Tôi là một nhà thần kinh học tại Brigham và phụ nữ, và chúng tôi làm việc rất chặt chẽ với nhau về một số điều, bao gồm nghiên cứu và cũng chăm sóc, chăm sóc bệnh nhân. Có một vài chủ đề tôi muốn chọn, và tôi muốn nói về chủ yếu là một nghiên cứu. Đó là điều chính tôi muốn có được. Nhưng chúng tôi đã nói về việc phát hiện sớm Alzheimer. Đó là một chủ đề lớn trong cuộc thảo luận này, từ cuộc trò chuyện ban đầu của Mike, từ một người nào đó trong khán giả đã nói về việc quét PET được thực hiện với các triệu chứng sớm nhận ra. Tất cả những điều này là hướng tới Cố gắng tìm ra những gì phải làm nếu bạn xác định những thay đổi trong não đối với người mắc bệnh Alzheimer sớm, thực sự sớm, ngay cả trước khi bạn có triệu chứng. Vậy bạn làm gì về điều đó? Và ý tôi là, giống như rất nhiều điều kiện, bạn biết đấy, bạn nghĩ về bệnh tiểu đường hoặc bệnh tim, mục tiêu, đúng, là xác định Thay đổi sớm để bạn có thể cố gắng can thiệp và làm điều gì đó về nó. Vì vậy, dùng bệnh tiểu đường, tất cả chúng ta đều muốn biết khi nào đường bắt đầu thay đổi theo cách trước khi nó bắt đầu cho bệnh lý thần kinh và trước khi nó bắt đầu ảnh hưởng đến tầm nhìn và loại điều đó. Vì vậy, bộ não không khác nhau theo cách đó. Ý tưởng là cố gắng phát hiện những thay đổi này sớm. Vì thế Tuy nhiên, không rõ ràng, phải làm gì vào thời điểm đó, phải không? Bạn có thể tư vấn tất cả những điều lối sống lành mạnh thực sự quan trọng và tôi không muốn giảm thiểu tất cả những việc như tập thể dục và có chế độ ăn uống lành mạnh và có các tương tác xã hội tích cực và giảm căng thẳng và ngủ ngon và những điều này. Nhưng không rõ chính xác những gì khác có thể được thực hiện. Vì vậy, có một nghiên cứu mà chúng tôi đang làm. Brigham là một trang web cho nghiên cứu này trên thực tế khoảng 85 hoặc 90 trên toàn thế giới. Đó được gọi là nghiên cứu trước, như bước tiến hoặc nhảy về phía trước. Và nghiên cứu này dành cho những người từ 55 đến 80 tuổi, những người không gặp khó khăn trong bộ nhớ. Họ có thể lo lắng về trí nhớ.

[WKpjKFdpTFg_SPEAKER_15]: Mọi người đang cười vì một số người trong số họ lớn hơn 80. Lớn hơn 80.

[Seth Gale]: Họ không đủ điều kiện cho nghiên cứu. Đủ công bằng. Đủ công bằng. Nhưng họ có thể biết một số trẻ. ĐƯỢC RỒI. Chúng tôi có một loạt các nghiên cứu. Vì vậy, thực sự, tôi muốn kiểm tra một điều trước đây vì giới hạn độ tuổi hơi khác nhau. Vâng, vì vậy tôi đã đúng. Vì vậy, nó là 55 đến 80. Vì vậy, chúng tôi có một loạt các nghiên cứu lên đến 85 tuổi. Nhưng ý tưởng của nghiên cứu này là bạn phải ở độ tuổi từ 55 đến 80. Bạn đến thăm, và bạn đã thực hiện một bài kiểm tra bộ nhớ cơ bản. Và bạn có thể lo lắng về việc gặp khó khăn trong bộ nhớ. Điều đó không sao, nhưng bạn thậm chí không cần phải lo lắng. Bạn chỉ có thể là một người sống cuộc sống của bạn và điều quan trọng đối với bạn, bạn biết đấy, tìm ra một cách để trả lại hoặc tham gia nghiên cứu và có thể bạn có lịch sử gia đình. Đó là tất cả các khả năng. Và bạn đã thực hiện một bài kiểm tra bộ nhớ cơ bản. Và sau đó có một xét nghiệm máu đã được thực hiện. Và xét nghiệm máu đó có những xét nghiệm này cho các loại mảnh trong máu này, mà não đang phát ra, có thể dự đoán liệu có những thay đổi của Alzheimer có xảy ra trong não từ xét nghiệm máu hay không. Vì vậy, đây là một thực sự gọn gàng, đây là một Tiến bộ công nghệ khá mới để có thể phát hiện điều đó. Vì vậy, nếu bạn có xét nghiệm máu này, và xét nghiệm máu chỉ ra rằng nếu bạn nhìn vào não trong một lần quét, nếu bạn đi vào máy quét và nhìn vào não, thì bạn sẽ có những mảng này mà chúng ta đã nói đến, những mảng amyloid này. Và đó là bước đầu tiên của nghiên cứu. Một xét nghiệm máu bất thường, sẽ tương quan với việc có các mảng trong não. Và nếu đó là trường hợp, nếu nó dương tính, thì bài kiểm tra, thì bạn sẽ đến để kiểm tra hình ảnh, được gọi là quét PET, mà chúng ta đã nói một chút trước đó trong cuộc thảo luận, để xác nhận điều đó. Để xác nhận rằng bạn bình thường về nhận thức, vì vậy trí nhớ và suy nghĩ của bạn là bình thường đối với tuổi tác, Nhưng bạn có những dấu hiệu ban đầu này và chúng tôi gọi đó giống như có tình trạng bệnh Alzheimer, nhưng trước khi bạn có các triệu chứng đúng đắn để bạn không có tất cả những điều mà Mike và những người khác đã nói về liên quan đến, bạn biết, có sự nhầm lẫn hoặc quên đi những điều chưa xảy ra với bạn. Nhưng bạn tìm thấy tất cả những điều này, nhân tiện, trong hai chuyến thăm đầu tiên mà tôi vừa mô tả trong nghiên cứu này. Và sau đó, điều xảy ra sau đó là nếu bạn có những mảng này trong bài kiểm tra hình ảnh não, được gọi là quét PET, thì bạn đã đăng ký vào một nghiên cứu, đó là một nghiên cứu bốn năm, xem xét một loại thuốc gọi là Lecanumab hoặc Lekembe. Và đây là một loại thuốc mà bạn có thể có Tôi không biết nếu tôi nhận được phản hồi, nhưng đây là một loại thuốc mà chúng tôi mới bắt đầu sử dụng, như bác sĩ Ramirez-Gomez đã nói, cho những bệnh nhân mắc bệnh Alzheimer sớm. Bởi vì nó đã trải qua tất cả các nghiên cứu và nó đã được FDA chấp thuận để sử dụng, nhưng những gì chúng ta không biết là nếu loại thuốc này Có thể hữu ích cho những người chưa có triệu chứng, nhưng họ có cùng một thay đổi não mà chúng ta thấy sau này một chút. Vì vậy, nó thực sự giống như sự can thiệp sớm, những thay đổi sớm, sớm. Để quay trở lại một trong những điểm mà Mike đưa ra về sự tham gia, đó là chúng tôi không biết nếu không có, chúng tôi không biết hiệu ứng khác biệt trong các quần thể khác nhau nếu không có sự tham gia từ các quần thể khác nhau. Điều đó bao gồm dân số da đen. Tôi biết rằng loạt bài này tập trung vào sức khỏe đen. Nó bao gồm dân số Thái Bình Dương hoặc đảo. Nó bao gồm người Mỹ gốc Tây Ban Nha. Nó bao gồm Tất cả mọi người trên các dòng chủng tộc và sắc tộc và các dòng tình dục là tốt, đàn ông và phụ nữ. Và như Mike đã ám chỉ, bạn biết đấy, nghiên cứu sẽ tiếp tục và ý tưởng là tối đa hóa kiến ​​thức rằng Vì vậy, kết quả của một nghiên cứu như nghiên cứu mà tôi mô tả có thể được áp dụng theo cách cho mọi người. Và nếu không có sự tham gia và đại diện công bằng và bình đẳng đại diện cho dân số ở Hoa Kỳ, thì chúng ta sẽ không biết những gì cần phải thay đổi về điều trị hoặc về nghiên cứu để trả lời những câu hỏi đó. Vì vậy, đó là bản tóm tắt ngắn gọn của tôi về một của một nghiên cứu lớn mà chúng tôi mời mọi người đến và tham gia. Và tôi rất vui khi trả lời bất kỳ câu hỏi nào về nó hoặc đi sâu vào chi tiết về nó. Tôi nghĩ, Mike, thật hợp lý khi mở ra các câu hỏi như loại 10, 15 phút cuối cùng ở đây.

[SPEAKER_05]: Vậy chúng ta có bất kỳ? Đi trước. Đây là sớm trong bài thuyết trình của bạn. Chà, hãy để tôi để tôi để tôi. Seth, bạn có thể nghe thấy cô ấy không? Đúng. Ok, đi trước.

[SPEAKER_11]: Tôi đã nhận được trong bài thuyết trình trước đây của bạn về quét thú cưng. Việc quét PET mà bạn đang nói đến, khi bạn bị quét PET, điều đó có quyết định loại bệnh Alzheimer, chứng mất trí nhớ mà bạn có thể có không?

[Seth Gale]: Vì vậy, đó là một câu hỏi hay.

[SPEAKER_05]: Vì vậy, trong văn phòng của bác sĩ- vì vậy, thực sự nhanh chóng, đối với những người ở nhà, câu hỏi là, quét PET, nó có quyết định loại bệnh Alzheimer nào không? Hoặc mất trí nhớ. Hoặc mất trí nhớ. Tôi xin lỗi, bạn có loại chứng mất trí nhớ nào?

[Seth Gale]: Vì vậy, quét PET đặc biệt này mà tôi đã nói trong bối cảnh khi bạn đến để tham gia vào nghiên cứu trước mà tôi đã mô tả, đang tìm kiếm bệnh Alzheimer. Vì vậy, đó là loại chứng mất trí nhớ được xác định bởi các mảng amyloid này. Nhưng tôi nghĩ rằng câu hỏi này, nói chung, nếu bạn có trí nhớ hoặc suy nghĩ hoặc thay đổi hành vi, và bạn đến để gặp một bác sĩ như tôi hoặc bác sĩ Ritchie hoặc Tiến sĩ Ramirez-Gomez, Làm thế nào để chúng ta tìm ra loại chứng mất trí nhớ nào để tìm ra khuyến nghị là gì và có một loại thuốc nào để sử dụng không? Và có những thông tin khác nhau có thể giúp ích cho điều đó. Có các triệu chứng. Vậy chính xác thì điều gì đang xảy ra? Đó là loại bộ nhớ hoặc hành vi hoặc suy nghĩ nào? Nó chỉ là bộ nhớ hay nó cũng là vấn đề giải quyết hoặc ra quyết định? Người đó cũng gặp khó khăn trong giấc ngủ hay có những thay đổi khi đi bộ hoặc dáng đi hoặc chuyển động mắt của họ? Vì vậy, nói cách khác, đó là loại của những gì chúng ta gọi là triệu chứng. Vì vậy, giống như bất kỳ tình trạng, hen suyễn hoặc bệnh phổi, có một loạt các triệu chứng bạn sẽ trình bày với bác sĩ. Không chỉ tôi gặp khó khăn trong bộ nhớ, mà chúng tôi sẽ tinh chỉnh và tìm ra điều đó. Thứ hai là quét não thường xuyên. Vì vậy, không phải là quét PET, nhưng giống như quét MRI. Và đôi khi, không phải luôn luôn, nhưng đôi khi có một mô hình trên MRI đó có thể tương quan với các triệu chứng mà người đó có. Vì vậy, bạn có các triệu chứng, bạn có quét MRI, và sau đó bạn có kiểm tra trí nhớ và suy nghĩ. Vì vậy, không chỉ nhớ từ này và nói với tôi hai phút sau, mà là thử nghiệm chi tiết hơn như thế, bạn có thể sao chép hình ảnh này không? Và nếu tôi đọc đoạn này cho bạn, tôi muốn bạn cố gắng nhớ những sự thật cụ thể này. Vì vậy, về cơ bản hiệu suất trên các bài kiểm tra bộ nhớ và tư duy. Và khi bạn kết hợp ba mẩu thông tin này, bạn đang xây dựng một câu chuyện giống như chẩn đoán. Đây có phải là chứng mất trí nhớ cơ thể lewy? Hay là bệnh Alzheimer này? Hay là chứng mất trí nhớ phía trước này và những loại chứng mất trí nhớ hiếm gặp khác? Tôi nghĩ đó là những gì mà câu hỏi đó đang nhận được, đó là những công cụ để sử dụng. Đó là sự thật, giống như với một cú đánh, rằng chẩn đoán xác định, chẩn đoán 100% giống như những gì bạn nhìn vào sinh thiết, mà chúng ta không làm cho não thông thường, hoặc bạn chăm sóc tử vong. Đó là chẩn đoán xác định 100%. Nhưng nó không ngăn chúng ta ở gần đó. Với tất cả các công cụ mà tôi đã mô tả, đặc biệt là với các điểm đánh dấu này, chúng tôi 95, 97% ở đó. Và đó là điều tương tự chúng tôi làm với tất cả các bệnh, với viêm phổi, Bệnh lao, chúng tôi có dấu ấn sinh học, chúng tôi có xét nghiệm máu, và vì vậy chúng tôi đang nhận được nhiều, tốt hơn nhiều trong việc tìm ra nó. Nhưng tôi nghĩ điều quan trọng là phải phân biệt thực tế là chúng ta có thể có thông tin có thể hành động, như điều trị cho ai đó dùng thuốc Alzheimer dựa trên thông tin đó, mà không cần não sau khi chết, như khám nghiệm tử thi. Bạn không cần điều đó để có một điều trị có thể hành động.

[SPEAKER_05]: Được rồi, tôi có một câu hỏi ở đây. Tôi sẽ lặp lại câu hỏi, tiếp tục, vì micrô sẽ không đến đó. Chúng tôi sẽ nhận được micro cho bạn. Xin lỗi, xin lỗi tôi, đi qua.

[SPEAKER_15]: Tôi có một ... nó được gọi là gì?

[o9F0qYH9Geo_SPEAKER_05]: Mất ngôn ngữ?

[SPEAKER_15]: Khi tôi còn nhỏ, học lớp ba, khi tôi ra khỏi trường và tôi về nhà, Tôi ngủ thiếp đi và thức dậy. Mỗi ... tôi đã có ... vậy nó có phải là một câu hỏi về việc ngủ?

[SPEAKER_05]: Hãy dành thời gian của bạn.

[SPEAKER_15]: Tôi đã có một ... Ở đây và ở đó và ở đó. Lớn hơn. Anh chị em. KHÔNG. Được rồi. Lớn hơn. Và tôi đã đi học. Tôi 80 tuổi. Lặp đi lặp lại. Đúng. Dù sao, 80. Tôi 80 tuổi.

[SPEAKER_05]: Bạn đủ trẻ để học tập.

[SPEAKER_15]: Vâng, yeah, yeah. Ừm, uh, um, uh, uh, uh, uh, uh, uh, i, uh,

[SPEAKER_05]: Không sao đâu. Không sao đâu. Bạn biết những gì không? Tôi sẽ gắn bó sau đó, vì vậy nếu bạn muốn, chỉ cần lấy tôi và chúng ta sẽ nói chuyện. Được rồi? Không sao đâu. Được rồi. Vì thế. Ồ, tôi phải không? Vâng. Tôi đã có một câu hỏi khác? Ồ, vâng, tôi đã làm. Được rồi. Bởi vì nó không trở lại đó. Đi trước. Câu hỏi là gì?

[SPEAKER_00]: Ai đó có thể làm gì ở độ tuổi trẻ hơn để thử và giảm bớt cơ hội mắc chứng mất trí nhớ nếu điều đó thậm chí có thể?

[SPEAKER_05]: Vì vậy, Seth, câu hỏi cho những người ở nhà đang xem điều này trong sự thoải mái của nhà họ, câu hỏi là, có những yếu tố rủi ro khác ngoài tuổi tác, và có ai có thể làm điều phòng để cố gắng không bị Alzheimer hay ít nhất là trì hoãn không?

[Seth Gale]: Vâng, chắc chắn có. Tôi cũng rất vui khi bị đâm vào nó. Tôi cũng biết rằng Tiến sĩ Ramirez-Gomez cũng ở đó. Tôi không muốn hỏi đáp chỉ là về những gì tôi đang nói, những gì tôi bắt đầu với việc học của mình. Hãy để tôi bắt đầu và những người khác có thể thêm. Vì vậy, có rất nhiều yếu tố rủi ro có thể thay đổi, đó là những điều bạn có thể làm từ tuổi trung niên và thậm chí sớm hơn để giảm nguy cơ mắc chứng mất trí nhớ. Và điều này bao gồm một số điều chúng tôi đã nói. Vì vậy, những thứ như có được hoạt động thể chất thường xuyên và tập thể dục nhịp điệu, duy trì chế độ ăn gần thích những gì chúng ta nghĩ là những gì chúng ta có thể gọi là chế độ ăn theo phong cách Địa Trung Hải hoặc chế độ ăn có lượng chất béo bão hòa và đường chế biến thấp. Chúng tôi biết rằng đối với những người từ trung bình đến tuổi, việc nghe thấy khó khăn khi không được điều trị là một yếu tố rủi ro độc lập để đẩy nhanh sự khởi phát của suy giảm trí nhớ hoặc loại chì hoặc là yếu tố nguy cơ đối với chứng mất trí nhớ. Vì vậy, nhận được máy trợ thính và đảm bảo rằng thính giác được kiểm tra là một cái gì đó có thể được thực hiện sau đó. Đây chỉ là một số điều mà chúng ta biết. Và chúng tôi biết thông tin này từ khi bạn nghiên cứu những người trong các nghiên cứu lão hóa lâu dài này, giả sử, bạn biết đấy, những năm 40, 50. Tôi ước chúng ta có thể đi sớm hơn và có nhiều hơn, bạn biết đấy, thậm chí sớm hơn. Bạn có thể phỏng vấn mọi người và thực sự nhận được thông tin chi tiết về những loại hành vi lối sống họ đang làm, khu vực nào, nơi họ sống.

[SPEAKER_05]: Seth, Seth, chỉ có lý do tại sao tôi chuẩn bị cắt bỏ bạn là vì ai đó, tôi không đề cập đến bất kỳ tên nào, Sophie, quên tính phí máy tính xách tay của họ. Ồ, chúng tôi sắp mất bạn. Những thứ pin vừa bật lên. Nhưng hãy để tôi nói điều này, bởi vì chúng tôi cũng chỉ về lúc đó. Trước hết, tôi muốn nói lời cảm ơn tất cả các bạn đã đến. Tôi đã thích điều này. Và tôi đã trò chuyện với Lisa. Chúng tôi sẽ trở lại. Tôi yêu một vách đá. Chúng ta sẽ trở lại. Và những gì chúng tôi sẽ làm là thay vì tôi mang theo một bác sĩ Gazillion, tại sao chúng tôi không thích một hoặc hai lần và chúng tôi chỉ có thể nói chuyện. Được rồi, vì vậy, Trung tâm nghiên cứu bệnh Alzheimer của Massachusetts, tôi muốn nói lời cảm ơn vì đã ra mắt vào tối thứ Tư. Đó là theo nghĩa đen là 8 giờ. Đi trước. Liliana, bạn có cho cô ấy hỏi câu hỏi đó không? Chúng ta có thể làm điều này bằng tiếng Tây Ban Nha. Chúng ta có thể làm điều này bằng tiếng Anh. Và nếu chúng ta có thể tìm ai đó dịch bằng ngôn ngữ khác, chúng ta có thể làm điều đó ở đó. Đó là cách tôi nói, vâng, chúng ta có thể. Vì vậy, đã nói rằng, Sophie, đưa chúng tôi về nhà.

[WKpjKFdpTFg_SPEAKER_15]: Tôi nghĩ Mike đã nói điều đó rồi. Cảm ơn tất cả mọi người, vì đã ra ngoài. Tôi nghĩ rằng tôi đã học được rất nhiều trong suốt lần đầu tiên tôi tiếp cận với Mike. Cho đến bây giờ, cảm ơn bạn, Tiến sĩ Gayle. Cảm ơn bạn, Tiến sĩ Ritchie, Tiến sĩ Ramirez-Gomez và mọi người khác. Tony, Tiến sĩ Sahara, cảm ơn bạn đã ra mắt. Và loạt phim tiếp theo của chúng tôi sẽ là về sức khỏe của người mẹ đen vào tháng tới. Và vâng, chúng tôi đã hết thời gian. Vì vậy, tôi đã tính phí máy tính của mình, nhưng chúng tôi đang sử dụng con cú. Đó là lý do tại sao tôi phải cắm vào cùng một cổng. Nhưng cảm ơn bạn, tất cả mọi người, và có một đêm tốt lành.



Quay lại tất cả các bảng điểm